QUY ĐỊNH ĐỂ CÓ PASS!!!!!!

Featured

Ta quyết định là sẽ đặt tiêu chuẩn com cho mỗi chương truyện, cứ mỗi chương truyện ít nhất phải được 15 com (k tính com của editor và beta), nếu k đủ com thì vẫn post nhưng sẽ khóa pass (lượt veiw thì cứ tăng mà com thì hem thấy đâu =”=), khi nào đủ com theo yêu cầu thì mới gỡ -_-

 

Còn 1 việc nữa đó là bạn nào hay com ta sẽ xem xét và mời vào hacnguyetlau.blogspot.com, chủ yếu ta đăng truyện ở đây, nếu đã được mời vào mà hem com nữa thì ta sẽ back ra (đang chuẩn bị back một số người ra, vì thế nếu một ngày đẹp trời nào đó bạn thấy hem vào đc hacnguyetlau nữa thì đã biết nguyên nhân nhé)

  Đọc tiếp

THÔNG BÁO

Featured

 

Cập nhập ngày 20/8/2014

.

Đã gỡ pass: – chương 19 – 28 Tà vương nhá mọi người :)

- chương 23, 24 trọng sinh cao môn đích nữ

 ngày 11/7/2014

.

các bộ truyện trên 150c sẽ khóa pass vĩnh viễn từ chương 100

các bộ dưới 150c sẽ khóa từ chương 50 :)

cho nên các bạn chú ý com đúng iu cầu mới có pass nhá ;)

.

ngày 21/6/2014

.

Thông báo!!!!

Những gọi ý pass có liên quan đến nội dung truyện thì mình sẽ không share pass nhá. Vì những bạn nào mà hay theo dõi truyện thì sẽ đoán đc pass thui ;)

.

Đọc tiếp

[Duyên] Chương 9: Vướng vào rắc rối.

Chương 9: Vướng vào rắc rối.

Tác giả: Bích Lam aka Băng nhi.

 

 

Oải Hương một tay che dù một tay ôm sách từ trong Chuông Gió đi ra. Chân trắng mịn nhanh nhẹn lướt đi trên đường. Trong đầu thầm tính toán phải nhanh chóng tới chỗ hẹn với Đinh Chí Vĩ, thời gian vòng về biệt thự thay đồ chắc là không có rồi. Nói ra thì có chút không hay nhưng sự thật là nó đã quên bẵng cuộc hẹn với Đinh thiếu. Dù sao nó cũng là người hẹn gặp để cảm ơn người ta, cuối cùng cũng chính nó là người tới trễ. Nếu như chị hai Trương Thuận Hân không rảnh rỗi nhắn một tin nhắn không đầu không đuôi: “Đi chơi cùng Đinh thiếu có vui hay không?” thì nó có khi còn đang đắm chìm trong Chuông Gió ấy chứ. Nghĩ lại còn thấy ngại…!

Nói là hẹn gặp cảm ơn nhưng không hiểu sao, nó vẫn luôn cảm thấy có chút kì quái. Là trình độ của nó không đủ? Hay là hệ thống khắc phục của biệt thự Nguyễn Lâm quá cao? Hay còn vì lý do nào đó khác? Vì sao thời gian vô hiệu hóa và thời gian dự tính lại chênh lệch nhiều như vậy? Còn nữa, hôm đó rốt cuộc là Chí Vĩ bám theo nó từ khi nào? Nó hoàn toàn không phát hiện ra. Chẳng lẽ cảnh giác của nó quá kém? Rồi sau đó hắn đã đưa nó lẩn ra ngoài bằng cách nào? Nó dám khẳng định khi toàn bộ hệ thống được khôi phục, việc lẩn trốn một mình còn khó chứ đừng nói mang theo một người. Hôm đó sau khi chửi thầm một câu trong đầu thì nó hoàn toàn mất đi ý thức. Có lẽ là ngất xỉu? Nhưng vì sao ngất xỉu? Nó bình thường luôn tin tưởng sức khỏe của bản thân, rõ ràng nó ngất xỉu là do thuốc ngủ. Nhưng mà nó trúng thuốc từ khi nào? Không lẽ là bẫy ngầm trong cái két sắt chết tiệt kia? Điều đó cũng không đúng. Có cái gì đó rất lạ ở đây…

“Oải Hương.” Giọng nói trầm thấp vang lên kéo nó ra khỏi thế giới miên man của bản thân. “Em… đừng nói là mang sách này đến cảm ơn anh nhé?” Đinh Chí Vĩ có chút khó tin nhìn váy lụa trắng, ô xanh nhạt cùng sách trên tay nó. Tại sao nhìn thế nào cũng nhìn ra là đi tới hiệu sách chứ không phải đi chơi cùng hắn? Đừng nói cô nhóc này quên hẹn với hắn nhé?

“A? Là em vô ý quên mất cuộc hẹn ngày hôm nay.” Oải Hương có chút ngại ngùng nói ra. Lỗi này của nó, chính xác là không có thành ý cảm ơn mà.

Nghe nó thẳng thắn nhận sai, Chí Vĩ cảm thấy cơ mặt bản thân cứng đờ. Sau đó nhìn lướt qua vẻ mặt áy náy cùng chút ngượng ngùng ửng hồng trên mặt nó, Chí Vĩ hắn lại cảm thấy tim có chút ấm áp khó tả bằng lời, bờ môi mỏng cũng bất giác mà nhếch lên nụ cười tự nhiên ngập tràn vui vẻ.

“Không sao. Chúng ta cùng đi thôi.” Đinh Chí Vĩ cười, có chút bất đắc dĩ nhìn nó. Chỉ là, khi hắn quay đi, tóc mái lòa xòa rũ xuống, ánh mắt lại lóe lên tia lạnh lẽo.

“Ừm.” Oải Hương gật đầu. Hai người còn chưa đi được mấy bước đã nghe tiếng la ở góc đường vọng lại từng đoạn ngắt quãng:

“Ô ô ô… Bớ… b… ô ô ô… bớ… người ta, cứu, ưm… ưm… cứu… ô ô ô cứ…cứu…” Giọng nói này hẳn là của con gái, hơn nữa có lẽ là một cô nhóc còn nhỏ tuổi. Hình như là đang liều mạng chống cự, vừa khóc vừa la thì phải?

Oải Hương nghe tiếng la lớn, trong đầu lập tức “Đinh” một tiếng, máu nóng liền xông lên não. Đùa cái gì vậy? Bây giờ là thời đại nào? Dám ngang nhiên ban ngày ban mặt bắt cóc trẻ con? Thật là biết trêu người mà. Nghĩ xong cũng không thèm liếc mắt nhìn người đang đứng bên cạnh lấy một cái, Oải Hương váy lụa thanh tao liền hai bước đi ba bước chạy lao nhanh về phía góc đường làm “nữ anh hùng” thời đại mới – thời đại nam nữ bình đẳng về mọi mặt.

Nhóc con bị một đám người lôi kéo la hét cả buổi trời cuối cùng cũng có người xuất hiện liền giãy đành đạnh như cá thiếu nước mà xông về phía Oải Hương gào thét:

“Ô ô ô chị… chị… chị xinh đẹp… cứu… ô ô ô…”

“Ồ, em gái xinh đẹp. Tới nộp mạng?” Đám lưu manh nhìn thấy nó liền cười ghê tởm khiến nó nổi cả da gà.

“Mấy người các ngươi mau thả con bé ra.” Oải Hương nóng nảy la lên. Nó từ trước tới giờ gặp chuyện sẽ luôn cố bình tĩnh, thế nhưng khi vừa nhìn thấy bé gái toàn thân đầy vết thương do chống cự, mặt mũi thì nhòe nhoẹt nước mắt, bao nhiêu bình tĩnh của nó lập tức tan biến. Bình tĩnh cái gì chứ? Trước hết cứ xông vào đánh cho bọn không biết điều kia bò ra đất cầu xin là chiến lược hay nhất.

Nghĩ là làm, Oải Hương nó lập tức đặt sách trên tay xuống đất, dù sao người yêu sách như sinh mệnh như nó cũng không thể vì mất bình tĩnh mà khiến cho sách bị tổn hại. Sau khi đã hoàn toàn yên tâm với mấy quyển sách, Oải Hương nó mới bước từng bước nhẹ như lướt trên gió về phía bọn lưu manh. Vẻ mặt bình tĩnh cùng ánh mắt khiêu khích của nó khiến bọn lưu manh tức giận:

“Còn không thả con bé ra, tôi nhất định đánh cho các người về tự soi gương cũng không nhận ra mình.”

“Con nhóc láo toét này.” Tên lưu manh A nghe vậy tức giận không kìm được lao về phía nó. Nó chỉ nhẹ nhàng lướt chân qua một bên tránh né, thuận tiện tay trái vung ra một quyền, tên lưu manh A cảm giác trong khoang miệng có mùi tanh của máu, còn có cảm giác như răng rời khỏi lợi. Tiếp đó, tên lưu manh B và C cũng lao lên, nó trái né phải tránh, nhanh nhẹn cúi người bồi cho mỗi tên một cước vào bụng, gấu váy lụa trắng theo đường cước của nó mà nhảy múa trong không trung. Cảnh tượng đánh nhau vô cùng đẹp mắt. Nhìn qua y như phim kiếm hiệp trên truyền hình.

Nó chỉ là không biết, ở một góc khuất khác, có một người – đang cười lạnh mà âm thầm xem kịch nó đóng.

Sau khi sử dụng vài chiêu thức thâm độc đánh cho bọn lưu manh không còn sức rên la thì nó nhẹ nhàng phủi tay đi về phía bé gái lúc nãy giúp nó cởi trói. Bé gái nhìn nó lại có chút khiếp sợ. Nó nhíu mày không hiểu?

“Cẩn thận…” Nó nghe rõ, tiếng Chí Vĩ la lên, ngay sau đó liền cảm thấy có một khối lượng lớn đang mạnh mẽ đè lên lưng nó. Suy nghĩ cuối cùng trước khi ngất đi của nó chính là: “Sau này ra đường nhất định phải mang theo vũ khí. Dao găm hay súng mini nhỉ?”

 »†« ~ »†«

Mùi hôi thối từ đâu đó mãnh liệt xông vào mũi, rồi cảm giác sau gáy đau nhức và tay chân thì bị xiết chặt, cuối cùng là giọng nói trầm thấp mang theo lo lắng vô hạn:

“Oải Hương… Oải Hương…”

Nó cựa người một cái muốn tìm tư thế ngồi thoải mái nhưng lại cảm thấy toàn thân nhói lên một cái, trán cũng rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Mí mắt nặng trĩu cố gắng mở lên, đồng tử cà phê có chút mơ màng nhìn bóng người trước mặt:

“Oải Hương, em cuối cùng cũng tỉnh rồi.” Đinh Chí Vĩ ngồi đối diện nó vẻ mặt tràn đầy lo lắng cùng hoảng sợ nhìn nó cựa người.

“Từ khi nào chúng ta chuyển từ buôn trẻ con sang bắt cóc tống tiền?”

“Ách. Đại ca, là hai đứa này nhiều chuyện xông vào nên chúng em để vuột mất đứa nhóc kia.”

“Thế là tụi mày liền bắt hai đứa này thế vào?”

“Ách… Đại ca…”

“Hừ, có biết thằng ranh ấy là ai không? Lũ ngu này. Chính là Đinh Chí Vĩ.”

“… Đại ca, là Đinh thiếu?”

“Hừ…”

Từ bên ngoài vọng tới tiếng nhiều người nói chuyện, Oải Hương nó nghe được khẽ nhíu mày. Sắp xếp lại mọi sự việc, nó thầm suy đoán.

Là một tổ chức buôn bán trẻ em, có khả năng là xuyên quốc gia? Nhưng là nếu như xuyên quốc gia, tại sao hành động lỗ mãng như vậy? Rõ ràng bọn họ rất không “chuyên nghiệp”. Vậy không phải xuyên quốc gia thì sao? Ở Việt Nam vừa bắt vừa bán? Có phải quá mạo hiểm hay không? Còn nữa, rõ ràng trước khi ngất đi, nó nhớ rõ mình còn chưa cởi trói xong cho bé gái kia. Vì sao bé gái đó có thể bỏ chạy? Mà… vấn đề mấu chốt chính là sự xuất hiện của Đinh Chí Vĩ. Hắn không đi theo sát nó sao? Lúc nó đánh nhau hắn ở đâu? Ngay lúc nó bị đánh lén thì hắn lại xông ra làm anh hùng? Kì quái, lần trước có thể mang nó thoát khỏi biệt thự Nguyễn Lâm vậy thì tại sao lần này còn ngu ngốc lao ra đỡ đòn để bị đánh ngất? Hại nó bị bắt như thế này. Toàn thân đau nhức. Không rõ lũ khốn kia làm cái gì mà nó lại đau như thế này nữa.

Vừa nghĩ, nó vừa tức giận ngẩng đầu trừng mắt nhìn Chí Vĩ đang bị trói ngồi đối diện:

“Anh là con rùa à?” Giọng điệu rõ ràng rất không vui. Câu nói hàm ý: “Tại sao mãi mới xuất hiện?”

“A?” Đinh Chí Vĩ đang nhìn chằm chằm nó đột nhiên bị nó ngẩng lên hỏi như vậy có chút không hiểu gì. Mãi một lúc sau mới khôi phục tinh thần, giọng nói trầm thấp mang đầy áy náy và hối lỗi trả lời: “Trước đó anh gặp vài bạn học, bị họ giữ lại.”

Oải Hương nheo mắt nhìn hắn, có chút không tin, nhưng dáng vẻ tội nghiệp kia của hắn khiến nó không còn quá tức giận:

“Vậy anh là đồ ngốc à?” Oải Hương giống như bâng quơ hỏi. Hàm ý chính là: “Tại sao bay ra làm trò anh hùng? Anh diễn vở tuồng ngu ngốc ấy cho ai xem? Không những không cứu được em còn hại cả hai bị bắt.”

“A… anh, lúc đó không nghĩ được nhiều. Chỉ là phát hiện em gặp nguy hiểm, phản xạ chính là đỡ đòn thay em.” Lời nói đầy thâm tình, bộ dạng đầy hoang mang, ánh mắt đầy chân thành… Thôi được rồi, nó thừa nhận, nó hoàn toàn bị đánh gục. Dù sao cũng là con gái, một người con trai tài giỏi lại hành xử ngu ngốc vì sợ nó đau? Hành động này cùng vẻ mặt sợ nó giận dỗi thật sự khiến nó cảm động. Hai má từ từ hồng lên. Nó cảm nhận rõ, bản thân có gì đó thay đổi. Là một Vũ Đình Thi cười tỏa nắng nhưng nhẫn tâm vứt bỏ nó tới nửa đêm hay là Đinh Chí Vĩ tài giỏi vì nó mà hoảng sợ? Đã không rõ từ lúc nào, nó sinh ra một loại cảm giác ỷ lại – ỷ lại vào người con trai trước mặt.

Thật ra ỷ lại vào người khác vốn là điều không hay. Bởi vì có những lời nói có thể tin. Nhưng cũng có những lời nói tuyệt đối không thể tin. Đã từng nói đời sống là một cuốn phim mà đạo diễn không phải bạn thì bạn là một diễn viên mà kịch bản chưa từng được đọc qua. Rốt cuộc kết thúc phim sẽ như thế nào? Đó là do chính con người bạn. Bạn lựa chọn, bạn quyết định, bạn cố gắng, bạn bất chấp,… Hãy sống làm sao để về sau không phải hối hận. Đừng “ỷ lại”!

Bởi vì giữa cuộc đồi tranh đấu không ngừng nghỉ này – để tìm được người cho bạn “ỷ lại” – không phải một chuyện đơn giản!